Hướng đi nào cho lao động vùng quê Sóc Sơn, Hà Nội?

Trong cơ cấu lao động của các ngành kinh tế của huyện Sóc Sơn, lao động trong ngành nông nghiệp chiếm đến hơn 61%.

Dù vậy, tỷ lệ gia tăng dân số cao và các dự án xây dựng khu công nghiệp, nhà máy đã làm giảm diện tích đất nông nghiệp, đã gây ra áp lực đối với chính quyền địa phương trong việc dạy nghề và giải quyết việc làm cho người lao động. Tình thế cấp thiết hiện tại đối với cán bộ địa phương là làm sao giải quyết việc được công ăn chuyện làm cho lao động thất nghiệp.

Trong các năm gần đây, chủ trương giảm tỷ trọng trong nông nghiệp, tăng tỷ trọng trong công nghiệp và dịch vụ trong việc thúc đẩy chuyển dịch kinh tế của huyện đã từng bước đem lại nhiều kết quả khả quan. Cụ thể, theo QĐ số 1956 của Thủ Tướng Chính phủ, Trung tâm giáo dục thường xuyên của huyện Sóc Sơn đã chuyển từ giảng dạy theo năng lực sẵn có sang đào tạo theo nhu cầu của học viên và nhu cầu của thị trường lao động. Qua đó, số lượng lao động đã qua đào tạo được cải thiện và giải quyết được phần nào việc làm cho lao động thất nghiệp tìm việc làm phù hợp nguyện vọng cá nhân.

Song, trong việc giải quyết việc làm vẫn còn tồn đọng nhiều yếu điểm: tỷ lệ lao động trong ngành nông nghiệp vẫn còn cao; trong khi đó, tỷ trọng trong ngành công nghiệp và dịch vụ khá thấp. Bên cạnh đó, chất lượng lao động chưa được đảm bảo, ý thức và tác phong làm việc còn thấp, năng suất và hiệu quả công việc chưa cao; trình độ chuyên môn chưa đủ để đáp ứng được yêu cầu của nhà tuyển dụng. Ngoài ra, các thủ tục rườm rà, phức tạp của việc vay vốn giải quyết việc làm Hà Nội cũng là một trong những trở ngại làm gia tăng tỷ lên thất nghiệp của địa phương trong những năm vừa qua.

Năm nay được xem là năm khởi đầu trong việc thực hiện Nghị quyết của Đại hội Đảng bộ huyện với nhiệm vụ phát triển kinh tế xã hội trong nhiệm kỳ này. Nhằm đạt được mục tiêu này, lãnh đạo huyện đã vạch ra 3 giải pháp chính. Một trong 3 giải pháp này là tăng cường giáo dục và đào tạo nghề nhằm giúp lao động nơi đây có công ăn việc làm, củng cố sản xuất nông nghiệp và tăng nguồn thu nhập.

Thế nhưng, để hạn chế sức ép về nhu cầu việc làm thì việc đầu tiên cần phải xây dựng các hoạt động và dịch vụ giới thiệu việc làm, tư vấn và cung cấp thông tin về thị trường lao động cho người lao động của huyện. Cải thiện chính sách tín dụng đối với việc nâng cao sản xuất, đào tạo nghề, đặc biệt đối với các hộ nghèo và cận nghèo. Đồng thời, khuyến khích các doanh nghiệp tại địa phương tổ chức đào tạo người lao động và đặt hàng tại các cơ sở sản xuất nơi đây theo yêu cầu để người lao động không phải vất vả tìm việc làm hay nhảy việc thường xuyên ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp.

Một biện pháp khác mà ban lãnh đạo huyện đang hướng đến là xuất khẩu lao động thông qua giới thiệu, quảng quá trên các kênh truyền thông nhằm giúp người lao động nắm bắt thông tin trên thị trường lao động nước ngoài, từ đó có chính sách cải thiện chất lượng lao động như đào tạo nghề, dạy ngoại ngữ, hỗ trợ vay vốn. Ngoài ra, cần kết hợp nhịp nhàng giữa thu hồi đất nông nghiệp cho các dự án với việc chuyển đổi mô hình sản xuất nhằm tối ưu hóa các loại sản phẩm nông nghiệp của từng vùng trong huyện. Điển hình như: tập trung đẩy mạnh mô hình sản xuất theo chuỗi giá trị hàng hóa như nuôi bò lấy thịt chất lượng, rau hữu cơ, chè sạch, cây lương thực chất lượng cao và nhiều cây trồng khác.

Một số giải pháp khác như: quy hoạch, củng cố các làng nghề sản xuất truyền thống theo hướng lâu dài, cải thiện cơ sở vật chất và đầu tư khoa học công nghệ nhằm tăng năng suất lao động; phần nào cải thiện và giải quyết tình trạng lao động thất nghiệp của huyện Sóc Sơn hiện nay.